Chuyện Phiếm Nhiếp Ảnh Khỏa Thân

Chuyện Phiếm Nhiếp Ảnh Khỏa Thân

Ngày nọ một cô người mẫu xinh xắn, nhìn mặt thấy còn rất trẻ, đến tìm tôi ngỏ ý nhờ tôi chụp một “xê-ri” hình khỏa thân cho nàng. Nàng bảo đã đủ tuổi luật pháp cho phép chụp khỏa thân và kinh nghiệm làm mẫu thì có thừa. Nghe vậy thì tôi gật đầu đồng ý. Nàng mừng lắm, vội vàng chọn ngày và bàn ngay đến chi tiết cụ thể. Nàng bảo nàng muốn có một bộ hình hoàn toàn khỏa thân trăm phần trăm nhưng tôi không được chụp đôi gò bồng đảo (chữ của Người Thứ tám) và cả “cái ấy” của cô. Tôi nói chuyện đó dễ thôi. Nàng lại bảo rằng mỗi khi nàng thay đổi thế ngồi hay lúc đứng lên nằm xuống tôi phải quay mặt đi chỗ khác, không được ngó. Tôi nói tôi đã chụp hình khỏa thân rất nhiều năm, có thái độ và cung cách làm việc lúc nào cũng “chuyên nghiệp” nên không có gì phải lo. Tôi hứa tôi chỉ ngó khi nào tôi cần… kiểm soát xem ánh sáng chỗ tối chỗ sáng có vừa không mà thôi. Trong lúc hai chúng tôi đang bàn thảo thêm về những chi tiết lặt vặt khác như mầu son môi, màu mắt như thế nào, guốc cao guốc thấp,  tóc tai ra sao, kề cả cẩn thận dặn dò cô không cần mang theo quần áo để thay đổi làm gì, vì chúng ta chụp khỏa thân v.v… thì thằng bạn tôi đứng bên cạnh nghe hết và mặt thì cứ ngẩn tò te ra. Anh chàng này vốn mới vào nghề chụp hình khỏa thân, đang theo tôi để học hỏi nên chẳng hiểu mô tê gì hết, nên đâu có hiểu chụp hình khỏa thân cũng có năm mười loại khỏa thân, có trăm đường lắt léo, vô cùng đa dạng chứ đâu phải cứ cởi ra hết là khỏa thân đâu. Nhưng anh chàng này chẳng phải là đứa duy nhất, mà rất nhiều đứa chúng tôi gọi là GWC, dịch từ chữ Mỹ “guy with camera” là “đứa cầm máy” mà dân ta gọi nôm na là “nhiếp ảnh gia” chưa biết nhiều lắm về cái món nghệ thuật nhiều mặt này, cho nên tôi quyết định viết một bài tóm tắt tất cả những gì tôi học được từ bác Gu Gồ để chia xẻ với mọi người. Hy vọng bài này sẽ không ít thì nhiều giúp các bác khi đi tìm người mẫu, biết ăn nói ra sao, mặc cả thế nào và quan trọng nhất là kiếm được người mẫu đúng với nhu cầu chụp ảnh (chứ không phải nhu cầu nhìn ngắm) của mình.

Sau đây là danh sách những loại chụp hình khỏa thân khác nhau. Danh sách chính thức, thẳng thắn và đã được mọi người chụp ảnh khỏa thân công nhận. Chỉ trừ các loại mới xuất hiện gần đây như “Chụp hình khỏa thân tự sướng” (selfie nude photography), hoặc “Gởi hình tình dục điện tử” (sexting photography), v.v.. thì còn phải đợi hai bác Tim Cook và Mark Zuckerberg họp với nhau để tìm chữ định nghĩa. Và những loại này sẽ nằm trong một danh sách khác.

 

Thời trang khỏa thân:

Thông thường thì loại chụp hình này không có hình ảnh khỏa thân, nhất là thời trang trên sàn diễn (runway). Tuy nhiên rất nhiều lần chúng ta thấy rõ ràng hai trái đào tơ hiện ra rõ mồn một sau làn áo mỏng dính. Vải này không biết làm bằng những chất gì mà cứ trong suốt như chẳng có mặc gì, một loại vải chắc là chỉ có các nhà thiết kế thời trang mới được phép mua. Nếu vải không mỏng thì các cô người mẫu cũng đã nghe lời dặn dò kỹ lưỡng của người thiết kế thời trang là các nút áo phải cởi hết ra. Một điều rất lạ là các nhà thiết kế thời trang kiểu này hoặc người mẫu nam thường là… “bóng”.

 

Vô tình “lộ hàng” khỏa thân:

Đây là những tấm hình chụp một nửa, một hay cả đôi nhũ hoa của người mẫu một cách rất “vô tình”, không có chủ ý. Mỗi khi cô người mẫu cúi xuống để lượm cái lược hay thỏi son rơi trên mặt đất thì cái máy ảnh lại “nháy” vội lên vài cái, nhất là khi người mẫu mặc những áo rộng thùng thình và cổ áo xẻ tới bụng. Và trước đó chàng GWC đã ra lệnh cởi bỏ cái áo “chip” đi rồi vì mặc nó chỉ tổ tạo những vết hằn trên áo chụp không đẹp. Khi người mẫu nghe tiếng máy kêu lách tách quay lại thì y như rằng chàng GWC đang làm bộ ngó tới lui cái máy ảnh đang cầm trong tay, mặt mày đăm chiêu, miệng lẩm bẩm “Thật là quái lạ! không hiểu tại sao mà cái máy hôm nay cứ tự động bấm hoài vậy ta?” Và không hiểu vì lý do nào đó mà người mẫu không bao giờ được xem những hình này.

 

Không “dự-tính” khỏa thân:

Những tấm hình khỏa thân không nằm trong vòng dự tính của buổi chụp. Nhìn hình thì không thấy tấm nào cho thấy là người mẫu đang tạo dáng (pose) để GWC chụp cả. Toàn là những hình người mẫu đang thay đồ, hay đang sửa sang lại quần áo. Rõ ràng là trước khi thay quần áo người mẫu đã ra lệnh cho GWC quay mặt đi chỗ khác, và rõ ràng là chàng đã quay mặt đi rồi mà. Loại hình khỏa thân này có một điểm giống loại khỏa thân trên là người mẫu không khi nào được xem thấy hình cả.

 

Giả vờ khỏa thân:

Đây là những loại hình, nhìn vào thì rõ ràng mười mươi là người mẫu trên thân không có lấy một mảnh vải, chỉ có da và thịt (đôi khi có thêm đôi guốc) mà người thưởng lãm thì khi xem cứ tức anh ách, tức chết đi được, vì không thấy được cái cần thấy, không thấy được cái ngàn vàng. Càng xem lại càng ước gì cô ấy xoay người lại, ước gì cô ấy buông hai tay xuống đừng có che, ước gì “chỗ ấy” có thêm… ánh sáng một tí… Ước gì… Có lẽ tôi phải đổi lại cái tên cho loại này là… Ước gì khỏa thân.

 

Nghệ thuật khỏa thân:

Đây mới là “đỉnh cao” của khỏa thân. Thể loại khỏa thân cổ điển theo kiểu những chàng họa sĩ tài ba thời Phực Hưng. Loại khỏa thân mà ta có thể trịnh trọng để ở những nơi trang nghiêm như Viện bảo tàng, Thư viện… Loại khỏa thân mà tất cả những nét đẹp kiều diễm của con người (thường là con gái) được tôn vinh. Hình luôn có ánh sáng dịu dàng làm thân hình người con gái được chụp rạng ngời hẳn lên và nàng dám mang về khoe với mẹ, nhưng không nên khoe với bố vì sự an toàn của người chụp sẽ không được bảo đảm, vì trong hình này tất cả điểm ngàn vàng cần thấy đều được “thấy” rõ ràng nhưng không nổi bật, vì “điểm nhấn” (point of focus) ở đây vẫn là vẻ đẹp yêu kiều thùy mị của người con gái. Điểm chính của loại hình này là… nghệ thuật, cho nên khi người mẫu tạo dáng, thay đổi thế ngồi, loay hoay sửa dáng thì người chụp có quyền… đứng ngó. Nhưng đương nhiên là ngó để kiểm lại bố cục, ngó để xem nếu ánh sáng cần chỉnh lại thì sẽ chỉnh lại, ngó với một lý do thật là chính đáng, cần thiết.  Điều này không cần phân bua, ai cũng hiểu cả.

 

Nặc danh khỏa thân:

Loại hình khỏa thân mà hầu như đa số đều không có tính cách nghệ thuật mấy có nghĩa là không được đẹp cho lắm. Loại này rất dễ nhận ra vì hình nào cũng thế, chỉ có cái thân người mẫu với đầy đủ chi tiết  mà mất mỗi… cái đầu. Thường thường người chụp là bạn trai hay người yêu của người được chụp. Sau khi năn nỉ muốn gẫy cả lưỡi, hết cả nước bọt thì nàng cho phép chụp nhưng phải cắt cái đầu ra. Vì khi chụp xong chàng sẽ mang đi khoe bè bạn, nếu để cái bản mặt mình chình ình ra đấy thì ngượng chết. Mà chụp xong không được khoe ai hết thì chụp làm quái gì cho mệt. Lại cũng có loại, người được chụp muốn tỏ ra mình là người thích “bảo vệ môi trường” hoặc dạng “theo trào lưu mới” nhưng vì lần đầu nên còn e thẹn chưa dám thò cái mặt ra.

 

Gợi cảm khỏa thân:

Loại này rõ ràng là những người mẫu có thân hình thật gợi cảm được mướn để chụp quảng cáo cho một loại sản phẩm nào đó, như nước hoa, quần áo hay xe hơi, v.v… Trong những hình thể loại này cặp mắt long lanh như sóng hồ thu của người đẹp luôn luôn nhìn xóay vào người xem, như mời mọc, kêu gọi… nhưng nhìn thật kỹ, tinh ý thì thấy toàn là mắt giả nai, cái kiểu chặt sừng làm nghé. Người mẫu có khi không mặc gì hết, có khi chỉ có một chiếc quần lót nhỏ xíu. Ở đây, loại hình khỏa thân này còn được gọi là “kiểu Playboy” (đừng có lầm là chụp cho Playboy, “kiểu” Playboy thôi). Gọi như thế để các cô người mẫu hiểu rằng khi được mướn chụp kiểu này, các cô sẽ phải tạo nhiều dáng, nhiều kiểu táo bạo khác nhau, kể cả kiểu… dạng chân. Nói trước thẳng thừng như thế mà hay, cô nào liệu không dám hay không thích chụp hình dạng chân ra thì từ chối trước cho đỡ mất thì giờ.

 

Khiêu dâm khỏa thân:

Loại này đại khái cũng… tương tự như… “Khỏa thân nghệ thuật” nhưng điểm chú trọng không phải là nét đẹp, nét kiều diễm mà là chú trọng đến “tình dục”. Loại này chiếm hơn phân nửa tất cả các loại khỏa thân khác trên Internet (vì kiếm ra tiền nhiều nhất). Khỏa thân “khiêu dâm” thích dùng những món vật như roi da, quần áo latex, dây thừng, v.v… để… khiêu dâm. Càng lập dị, càng quái đản càng tốt, Mỹ gọi là “kink is kool”.

 

Con heo khỏa thân:

Loại này khó định nghĩa nhất. Biết bao nhiêu nhà làm luật, nhà thi hành luật của chính phủ Mỹ vò đầu bứt tai lâu nay mà vẫn chưa đưa ra được một định nghĩa nào gọi là hợp tình, hợp lý, hợp luật được cả, mà ai nhìn vào cũng nhận ra ngay đây là thể loại… “con heo”. Một thể loại nhiều người thích xem mà ít ai dám công khai cho người khác biết là mình xem. Một thể loại rất khó mà tìm người diễn cũng như người chụp. Đó là thể loại khi người ta làm một cái việc nơi phòng riêng tư kín đáo thì rất tự nhiên, ai cũng làm, nhưng khi người khác thấy thì lại trở nên rất tồi bại đáng chê trách. Riêng loại này còn chia ra những hạng khác nhau, đó là “kiểu Penthouse”, “kiểu Hustler” và kiểu… con heo… “chay”. “Kiểu Penthouse” là khi những người diễn rất đẹp trai đẹp gái, diễn ở những biệt thự rất đẹp mắt, sang trọng, ở những nơi thơ mộng đắt tiền. “Kiểu Hustler” là khi người diễn không đẹp mấy, diễn ở những nhà trọ rẻ tiền và kiểu con heo “chay” là cũng như vậy nhưng họ dùng… trái cây (như chuối) để hình… đẹp hơn. Gọi là “chay” vì không dùng “thịt”, chỉ “trái cây” thôi.

Như tôi đã nói từ đầu, chụp hình khỏa thân rất nhiêu khê vì tính đa dạng của nó, còn phức tạp hơn những lãnh vực khác nhiều, thế mà những điều này thì chẳng có một ông thầy trong trường nào dạy cả. Cho nên, “học thầy không tầy học bạn” rất đúng trong việc học hỏi môn chơi nghệ thuật này.

Rõ ràng trong ngọc trắng ngà.
Dày dày sẵn đúc một toà thiên nhiên

Biết người biết ta, biết ăn biết nói, biết mình cần gì và làm gì thì công việc chụp hình “một toà thiên nhiên” cũng trở nên dễ hơn phần nào các bạn nhỉ.

This entry was posted in Viết Nhăng Viết Cuội.

Post a Comment

Your email is never published nor shared. Required fields are marked *

*
*